1. CHỈ LÀ GIẤC CHIÊM BAO!
Đến một ngày kia, hoa nở muộn
Là ngày tôi biết có mùa xuân.
Hoa lòng hé nhụy thôi sầu úa
Xuân cũng vừa qua lá cuối mùa!
Nắng dệt bài thơ tình muôn thưở ...
Triền sóng xô nghiêng đến bến bờ.
Mây thêu sắc áo vàng thương nhớ
Gió ghép vào tôi nỗi thẩn thờ!
Chiều xuống! Chiều đi! Chiều không lại
Hiu hắt tình thơ những dại khờ.
Sóng mắt xuyên tim hồng dang dở
Nụ cười rạng rỡ hóa bơ vơ!
Nghẹn ngào tôi nhớ, ôi chao nhớ
Ngọt ngào nếm được vị tình yêu.
Này mắt, này môi, này nhạc điệu
Này vòng tay ấm biết là bao!
Chẳng nói mà đôi tim như hiểu
Không gian yên ắng những muôn chiều.
Những người tôi biết, thương không thiếu
Nhưng thật lòng yêu chỉ một người!
Thời gian nhanh quá, chưa kịp với
Hạnh phúc phù du mới đã tàn.
Người đi theo kiếp mây phiêu lãng
Tôi mang tâm sự gởi gió ngàn!
Bởi một ngày kia, tôi choáng váng
Nghe lòng tiễn biệt kẻ sang ngang.
Người đã cùng người ta hò hẹn
Sao lại yêu tôi để bẽ bàng!
Gió ơi! Lời gió làm sao chán
Mát rượi qua tai gởi phủ phàng.
Tương lai giăng tóc buồn thân nhện
Hẹn ước trăm năm lỡ kiếp tằm!
Lầm yêu, chết đuối, tôi vớ bọt
Bọt vỡ, tôi chìm dưới đáy sông.
Nát lòng sầu bạn, con chim hót
Gọi hồn cô lẻ giữa mênh mông...
Sóng vỗ triền sông thành nốt nhạc
Tuyết hờn tình bạc trắng đêm đông.
Nhạc lòng tôi ghép hai nốt kép
Nay đã đơn rồi, nốt lặng không!
Niềm vui dâng sóng khi gặp mặt
Nghẹn ngào nức nở phút chia tay.
Bình minh vừa chớm, hoàng hôn dậy
Bể đắng sầu đông ấy đã đầy!
Dẫu biết này Người ham danh hảo
Mà lòng thương nhớ biết là bao.
Kỷ niệm buồn vui, ôi một dạo
Gởi bờ biển nhớ, gởi trăng sao!
Tôi về ôm hết mùa giông bão
Ôm đắng và cay lẫn ngọt ngào.
Tình yêu Người dệt toàn hư ảo
Để mình tôi nhận chỉ chiêm bao!
Tháng 5/19/2007
Ngọc Thiên Hoa